HỔM RÀY, TRANG NÀY CÓ "VẤN ĐỀ"
MỜI CÔ BÁC XEM TIẾP Ở :








////////////////////////////


UNHATE [2011]


UNHATE
[2011]
chiến dịch quảng cáo quy mô toàn cầu
UNHATE (tạm dịch Không Thù Ghét)
của hãng thời trang Benetton



SẾP VATICAN & ĐẠI CA HỒI GIÁO







CHỆT & HUÊ KỲ




ISRAEL & PALESTINE









PHÁP & ĐỨC





BẮC TRIỀU TIÊN & HÀN QUỐC




HUÊ KỲ & VENEZUELA








.
.
.

 
 
 

.
.

 .
.
.
.
.
.
 .
.
.
.
.
 .
.
.
.
.
.
.
.
.



.
.
.
.

.
.
.
.
.
.

________________________ MADE IN VIETNAM _______________






*********





****************



.
.
.//////////////////////////////////////////

tesssssssssssss

321654987

..sống bằng gì?


 
Những ngày đầu tiên đến lớp, cô giáo ăn mặc rất mốt. Hôm nay, cô mặc một bộ váy rất đẹp và trên ngực áo cài một bông hồng rất xinh xắn. Thật tiếc, trong đám học trò thì chẳng có đứa nào để ý đến cả. Hồi lâu, cô giáo muốn khoe cái áo đẹp, nên đặt ra một câu hỏi thế này:
- Các em có thấy bông hồng rất đẹp trên áo cô không, vậy cô đố các em, hoa hồng sống bằng gì?
Sau một hồi suy nghĩ (chừng có vẻ nát óc, vì tụi nhỏ mới học lớp 1 mà!), một bàn tay giơ lên:
- Thưa cô! Nó sống bằng sữa ạ!
Tất nhiên là thằng bé vừa mạnh dạn phát biểu bị đuổi ra khỏi lớp ngay lập tức trong khi cu cậu chẳng hiểu vì sao.
Lát sau, thầy hiệu trưởng đi ngang qua, thấy thằng bé bị đuổi ra khỏi lớp như vậy, liền đến hỏi cho rõ ngọn ngành. Thằng bé kể nguyên văn câu chuyện vừa xảy ra trong lớp. Thầy hiệu trưởng cười và bảo thằng bé:
- Lần sau cô có hỏi như vậy, thì em phải nói là bông hồng đó sống bằng nước tiểu và phân, nghe chưa!
Thằng bé làu bàu:
- Nhưng… thưa thầy, em nghĩ là rễ của nó sao có thể lại dài đến thế ạ?
 
 HÀNH KHOÁI sưu tầm
 

Tấm Cám



Do đoạn kết truyện cổ tích Tấm Cám trong sách giáo khoa mới được sửa lại, tổ giáo viên văn một trường trung học tổ chức thảo luận để thay đổi giáo án. Cả tổ chia làm hai phe:
– Truyện Tấm Cám từ xưa nhiều người Việt đã nằm lòng, sao lại phải cắt cái đoạn cho mẹ Cám ăn mắm làm bằng xác con? Ác đến mức phi hiện thực như thế mới là truyện cổ chớ?
– Vì người ta bảo đoạn đó kinh dị lắm, có thể ảnh hưởng đến trí óc các em, nên chỉ cần sửa thành Cám bị giội nước sôi mà chết, mẹ Cám thấy vậy chết theo...
– Nhưng kết vậy đọc đâu đủ sốc để nhớ đời luật nhân quả? Truyện cổ tích này có cả ngàn năm, bao thế hệ người Việt nằm lòng mà có bị làm sao? Trong khi tuổi của sát thủ máu lạnh thì ngày càng trẻ, như cái đứa mới lên mạng hể hả khoe đã đụng chết một “thằng già củ tỏi” ở Yên Bái, chẳng lẽ tại nó đọc... Tấm Cám?
Tổ trưởng đứng ra dàn hoà:
– Thế thì chúng ta thử đề nghị sửa đoạn kết này theo cách khác, vẫn có luật báo ứng nhưng đọc đỡ ghê rợn hơn.
– Hay đó, tôi đề nghị đừng giội nước sôi Cám mà có thể cho Cám ngủ rồi chế xăng đốt thì tụi nhỏ hình dung được liền!
– Nghe ghê quá. Theo tôi cứ sửa là Cám trở thành chủ tiệm vàng, sống trong sợ hãi bởi chưa biết lúc nào sẽ xuất hiện thằng vãi Luyện!
– Thế vẫn chưa hay. Nên sửa thế này: Tấm xin Bụt cho Cám đầu thai thành một cô gái nhan sắc nhà nghèo đầu thế kỷ 21.
Mọi người chưng hửng:
– Ủa, vậy Cám bị trừng phạt ở cái chỗ nào?
– Thử tưởng tượng đi: đã nhà nghèo, lại có nhan sắc thì cô Cám không bị con nghiện dụ dỗ cũng bị bắt bán qua biên giới vào nhà chứa, có trở về cũng thân tàn ma dại, không chừng còn nhiễm HIV...
Vừa nghe tới đó, cả tổ oà lên khóc:
– Tội nghiệp con Cám quá !


[NGƯỜI GIÀ CHUYỆN]



.
.

thông minh



Đài truyền hình tỉnh X đang thể nghiệm gameshow có tên “Ai mới là nguời thông minh nhất ?” . Thể thức khá đơn giản: một MC sẽ ra câu hỏi chung cho cả gia đình cùng trả lời, xem trong nhà ai là người thông minh nhất. Sau đây là buổi quay đầu tiên với gia đình Tèo:
– Câu thứ nhất: cái gì chỉ muốn lên mà không muốn xuống? Ưu tiên phụ nữ: mời mẹ Tèo.
– Thôi, câu này... kỳ lắm, tôi hổng nói đâu!
– Vậy thì mời em Tèo.
– Dạ, đó chính là giá xăng!
– Em thông minh thật. Câu hỏi kế: Cái gì trong khi người ta đang muốn cho nó xuống thì có người cứ đòi nó phải lên? Mời ba Tèo.
– He he, cái này dễ, nhưng lát nữa tôi trả lời... riêng được không?
– Tất nhiên là không. Mời em Tèo.
– Dạ, đó chính là giá điện!
– Quá thông minh. Câu hỏi tiếp nè: Cái gì cứ tưởng nó lên nhưng thật ra đang xuống? Mời mẹ Tèo.
– Lại nữa... Tôi hổng trả lời đâu...
– Vậy ba Tèo trả lời được không?
– Hồi nãy tôi sai nhưng lần này tôi biết chắc mình trúng, có điều đây là chuyện... nội bộ gia đình, lát nữa nói sau nhé?
– Không được, mời em Tèo.
– Dạ, đó chính là... tiền lương!
– Giỏi, nhưng sao em biết?
– Tháng nào mà em chẳng nghe mẹ nói với ba: “Ông cứ nói nó lên nhưng chưa ra tới chợ đã hết tiền, vậy là nó xuống thì có!”
– Ra vậy. Câu hỏi kế cả nhà ráng nhé: Cái gì khó lên, nhưng đã lên rồi thì trước sau gì cũng ra được? Mời mẹ Tèo.
– Tôi đã bảo không thể trả lời những câu... nhạy cảm như thế!
– Vậy thì mời Tèo.
– Dạ, đó chính là bậc đại học!
– Quá thông minh! Câu hỏi cuối cùng nè: Cái gì ai cũng mong lên mà chờ hoài chẳng thấy lên? Tèo?
– Dạ, câu này khó, em chưa nghĩ ra: chất lượng giáo dục, cơ sở y tế, an toàn giao thông, an sinh xã hội, hạ tầng đô thị, sức khoẻ cộng đồng hay chỉ số phát triển con người...?
– Thế thì em vẫn chưa thông minh. Nếu thông minh, em trả lời đại bất cứ cái gì cũng... đúng hết!


 [NGƯỜI GIÀ CHUYỆN]



 
 
 
 
 
 
 
 
//////////////////////////////////////////////////


Chuẩn không phải Chỉnh


Chàng trai nhận được điện thoại từ một cô gái: "Alo tôi nghe?"

- Dạ. Alo, anh là anh Chỉnh phải không ạ?

- Chuẩn không phải Chỉnh.

- Vâng. Em nè, là người hôm bữa anh có khen em đẹp đấy ạ, có thiệt em đẹp vậy không anh?

- Chuẩn không phải Chỉnh em ơi!

- Ôi thích thế.
- Cái con dở người này, tao không phải Chỉnh, tao tên Chuẩn.
- !!!!!!


bảy đô la một lần...


Chồng đặt báo xuống, nhìn vợ nói: “Anh đọc thấy ở Brazil, phụ nữ trả nam giới bảy đô la mỗi lần nam giới lên giường với họ. Cái lợi ấy ta chẳng nên bỏ qua. Anh sẽ đi chuyến tàu biển gần nhất!”.

Vợ kêu lên: “Em đi với anh”.

- “Anh cần em làm gì kia chứ?”, chồng phản đối.

Vợ cãi: “Em muốn xem anh sống thế nào với 14 đô la mỗi tháng”.




..mùa đông

 

 

.
.
.
.

xăm zui zẻ


















.
.
.

gấp lắm rồi


Trước cửa một hiệu thuốc, người xếp hàng mua dài dằng dặc. Mọi người nhẫn nại nhích lên từng bước một. Bỗng một người đàn ông xuất hiện, bộ dạng hớt hơ hớt hải, quần áo xộc xệch, chen lấn lên phía trước, miệng liên tục nói: "Xin lỗi, xin lỗi.. cho tôi qua, gấp lắm rồi, gấp lắm rồi,  người nhà đang nằm chờ !" . Mọi người đều thông cảm, bảo nhau: "Chắc người nhà ông ấy nguy lắm rồi" và họ dạt ra để ông ta tiến tới quầy thuốc. Đến nơi, ông này hổn hển nói với cô bán thuốc: "Chị làm ơn bán gấp cho tôi 2 cái bao...”

 




 

///////////////////////////////////////////////////////////

  Một goá phụ chán cảnh sống thui thủi một mình. Bà quyết định đăng báo tuyển chồng với 3 điều kiện: "  Phải dịu dàng, không bỏ rơi bà và đặc biệt phải là người mạnh mẽ trên giường".

Hôm sau, nghe tiếng chuông reo, bà ra mở cửa và thấy một người đàn ông vạm vỡ nhưng bị cụt 2 chân, cụt cả tay đang ngồi trên chiếc xe lăn.

“Sẽ không có ai đáp ứng tốt mọi yêu cầu của bà như tôi”- người đàn ông tự tin -“Tôi không có tay nên chẳng thể đánh bà. Tôi cũng chẳng có chân nên không thể rời xa bà được".

“Tuyệt lắm! thế còn khả năng trên giường?”- goá phụ hoài nghi.

"Thế bà nghĩ tôi bấm chuông cửa bằng cái gì?"

 


.